Chuyển đến nội dung chính

[Event] Những lá thư Noel không đến miền Bắc cực


Những điều kì diệu đâu có xảy ra, tôi vẫn luôn nghĩ như thế. Và càng không tin vào chuyện cổ tích, nơi có những nhân vật siêu phàm. 

Năm nay tôi đã hơn hai mươi tuổi và điều duy nhất tôi tin, đó chính là những bức thư của tôi, được gửi đến miền tuyết trắng cho ông già Noel trước dịp Giáng sinh, từ căn nhà nhỏ của mình.

 Như là một thông lệ, cứ trước mỗi dịp giáng sinh đến, khi trên phố người ta giăng đèn điện đủ màu, khi người ta trang trí cây thông xanh, làm những người tuyết vô cùng đáng yêu, bố mẹ lại giục tôi viết thư gửi ông già Noel. Bố mẹ thật dễ dàng làm chúng tôi tin ông già Noel là có thật, ngày ấy, chúng tôi vẫn còn con nít mà.

 "Con sẽ viết gì và thư bây giờ bố mẹ?" tôi ríu rít như chim.

Bố từ tốn gợi ý cho tôi "Sao con không kể cho ông già Noel về kết quả học tập của mình, những lỗi xấu sẽ sửa và nói món quà con mong ước trong năm nay nhỉ ?"

Tôi cố nài thêm vài câu "Vậy con sẽ xin ông già Noel thật nhiều đồ chơi !" 

 Mẹ thấy thế chỉ cười và giải thích: "Con gái, chỉ một món thôi đấy, ông già Noel rất bận, còn phải phát quà cho các bạn khác nữa. Và mỗi người cũng chỉ được một món thôi! "

 Thế là tôi hí hoáy viết, bức thư đầu tiên với nét chữ nguệch ngoạc, tấy xóa, cộc cớn vài dòng : "Kính gửi ông già Noel. Năm rồi cháu rất ngoan và học giỏi, cháu hứa sẽ không ngủ dậy muộn nhiều nữa, mong ông già Noel tặng cho cháu một chiếc hộp bút nhé ! hộp bút bằng sắt có hình thủy thủ mặt trăng ấy. Cháu cảm ơn ông!"


 Và kết quả là sau đêm Noel, tôi đã nhận được chiếc hộp bút mà bấy lâu tôi thèm thuồng. Cảm giác thật là biết ơn ông già Noel hàng nghìn lần, cứ thể tôi cầm hộp bút nhảy cẫng lên, ôm vai bá cổ bố mẹ, hét vang cả nhà. Đúng là sung sướng và hạnh phúc lắm. Vậy là tôi tin, ông già Noel đã cưỡi tuần lộc, quét bánh xe đầy tuyết đi khắp nhân gian và dừng lại tặng tôi món quà ấy.

***

 Những năm sau, khi lớn hơn vài tuổi, tôi vẫn giữ thông lệ ấy. Rồi bí mật về những lá thư Giáng sinh được tôi khám phá ra khi mở chiếc hộp giấy nhỏ trong nhà kho, nơi mà mẹ đã lưu giữ chúng. Thì ra là thư của tôi đâu có đến được miền xứ tuyết trắng xóa kia, mà gửi đi chính tại nhà mình.

Giờ tôi đã hiểu sao bố mẹ vẫn nhắc tôi rằng "Bố mẹ sẽ gửi thư giúp con, chỉ có người lớn mới biết cách gửi, nếu không thư sẽ lạc mất". Tôi cũng ngây ngô tin vào điều ấy, để giờ phát hiện ra, thấy buồn ghê gớm, tôi đã buồn mất cả mấy ngày. Cũng không thể trách bố mẹ được.

 Thời gian chảy trôi quá nhanh, tôi đã trưởng thành, rời xa bố mẹ đến học ở một thành phố khác, đông đúc hơn, những lá thư Giáng sinh giờ đã trôi vào hồi ức. Và Giáng sinh năm nay, tôi đã 20 ! Cuối năm, bố mẹ tôi ai cũng tất bật với công việc, tôi cũng vậy, trải qua kì thi cuối kì. Ngoài đường không khí Noel rộn ràng, giữa chốn thành phố rộng lớn, hào nhoáng này, người ta trang trí, bày biện đồ đạc thật bắt mắt, đẹp lung linh hơn nhiều so với ở nhà tôi.


Giáng sinh này, tôi sẽ đón cùng với bạn bè mới, nơi ở mới, tất cả đều mới...Chúng tôi cũng mua vòng, lá tuyết tùng, quả thông về kết vòng hoa treo trên cửa, mua kẹo gậy và sữa cùng ăn với nhau, cười nói xôn xao, cảm giác như tuổi thơ trôi đến thật gần.

Tôi bấm số, gọi về cho mẹ, nghe có tiếng rọt rẹt ở đầu bên kia, và sau đó là giọng mẹ, ấm lắm :
"Con gái à, mẹ đây, các con đón Giáng sinh vui vẻ chứ?" 

Tôi thấy tủi thân dâng nhẹ trong lòng " Dạ vui mẹ ạ, chúng con trang trí nhà rất đẹp, còn viết thư gửi ông già Noel rồi đọc cho nhau nghe, như hồi con còn nhỏ đó mẹ!"


Mẹ ngập ngừng hồi lâu, rồi nghẹn ngào: " Ừ , mẹ cũng đang đọc lại những lá thư Giáng sinh của con, những ngày tháng ấy vui thật đấy"
Tôi định phá đi cái bầu không khí nghèn nghẹn lúc bấy giờ, nhưng nghĩ cho cùng, Giáng sinh là dịp người ta về nhà, vậy mà tôi lại không về, chắc mẹ cũng buồn, tôi tin là mẹ sẽ hiểu cho tôi, vì giờ tôi đã lớn, đang tập xa vòng tay mẹ mà. Tôi không về, là mẹ buồn vì nhớ tôi đó.

****

Những năm sau này nữa, tôi đã ra trường, có một công việc ổn đinh, và vẫn ở xa bố mẹ. Dừng chân trước cửa trung tâm thương mại lớn và những ngày cuối năm, nhìn rất nhiều gia đình cùng nhau đi sắm đồ khiến tôi nhớ nhà, nhớ bố mẹ thấy cay khóe mắt. Nhớ lắm những lá thư đòi hộp bút, đòi búp bê Buratino, mà không đến được Bắc cực cho ông già Noel, nhớ bánh gừng mẹ tự tay làm, nhớ cây thông bố trang trí, bố mẹ không giàu có nhưng đã cho tôi những Giáng sinh ấm áp, đủ đầy, sóng sánh yêu thương.


Tôi bước chân vào tòa nhà ấy, ngồi một góc cafe quen thuộc, gọi một cốc cacao nóng, nhìn qua cửa kính. Lấy giấy bút, tôi đã viết bức thư nữa cho ông già Noel vào Giáng sinh này, viết về mùa đông lạnh giá nơi đây, về nỗi nhớ bố mẹ không kể xiết, và ước muốn được nhỏ lại, sống mãi dưới mái nhà yêu thương của mình, rồi một vài dự định trong tương lai. ước mơ sẽ đoàn tụ cùng bố mẹ.
Rồi, tôi gấp thư, ghi ngoài bì thư không phải địa chỉ ở Bắc cực lạnh giá như trước, mà là tổ ấm yêu thương của tôi. Nơi mà tôi luôn mong ngóng về.

Ngoài phố, những môi xinh trẻ nhỏ nhoẻn cười ấm áp, người với người, tay trong tay đón một mùa Noel mới an lành, hạnh phúc. Tôi nghe lòng mình lắng lại, ấm vô biên...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Zippy Ziggy - Hài + Bệnh Update C25

Tác giả:Hwang Seung-Man Thể loại:Action, Comedy, Ecchi, Martial Arts Romance, School Life, Shounen Phát hành:2004Nguồn: Blogtruyen.com Scan by: Rycolaa Trans+Edit: [Umi]Tatsu Nội dung: Danh tiếng là tất cả đối với một thần tượng và là mục đích của các cuộc tranh giành. Vậy tại sao bạn không bắt đầu bằng việc trở thành một người tốt. Đó là cách mà Shinghi Ghang đã làm. Bằng thói đạo đức giả... cậu ta luôn được mọi người tin tưởng. Trang bị cho mình một khuôn mặt điển trai và một trái tim bồ tát (hoàn toàn xạo) được thừa hưởng từ bố. Shinghi làm mọi cô gái điên đảo, mọi chàng trai thán phục. Cuộc sống của cậu khá hoàn mỹ cho đến một ngày, Sung Hae chuyển đến trường cậu! Sung Hae là một cao thủ võ thuật được thừa hưởng từ mẹ, tuy vậy cô cư xử như một cô bé sợ sệt, nhút nhát. Mọi việc trở lên xáo trộn trước vẻ kute của Sung. Định mệnh đã cho 2 chuyên gia lừa đảo đó gặp nhau. Chiến đấu với nhau để dành danh hiệu bất khả chiến bại, vô địch hạng nặng môn chém gió [Umi]Tatsu: Càng về sau thì đ...

Unbalance X Unbalance Up 60

Unbalance X Unbalance Nguồn Vnsharing and Vechai.info,blogtruyen Thể loại: Comedy, Drama, Ecchi, Romance, School Life, Shounen Tác giả: Im Dal Young , Lee Soo Hyun ( dân Hàn khó viết tên muốn chết ) Nhà xuất bản: DAIWON C.I. (2005) ,Kill Time Communication (2008) Năm phát hành: 2005 Tập: 9 tập (Ongoing) Tình trạng bản E: 72 chap ( Ongoing ) Tóm tắt nội dung: Luôn luôn có 1 định luật bất biến : trời cho trò chơi. Và những trò chơi bao giờ cũng diễn biến cực kì " bất ngờ ", nhất là trò chơi tình ái. Myung Jin-Ho vì 1 chút lòng tham + lòng thành đã trả lại chiếc điện thoại và chiếc ví cho nữ chính Hae- Young Nah . Tình huống ắt hẳn đã trở nên hoàn hảo nếu trong ví không thiếu mất ... 7000 won. Và thế là cô nàng " máu lên " focus anh chàng nam chính 1 trận. Jin-Ho những tưởng chuyện thế là xong, ai ngờ hôm sau lại chạm mặt Hae-Young với tư cách là .... học sinh và cô giáo chủ nhiệm. Vậy cuộc tình cô - trò này sẽ đi đến đâu?? Oh yeah , mời các bạn tiếp tục đọc nhé. P/s: ...

Light Out Update C45

Scan by Truyendich.net Hơn 1 triệu bản phát hành tại Hàn Quốc! Bộ truyện tranh best-seller của mangaka hàng đầu Hàn Quốc Lee Myung Jin. Geon quyết định đánh bại tay đua khét tiếng Seung Hyuk để ghi điểm với cô nàng Seung Ah. Kịch tính đến nghẹt thở với những trận quyết đấu “trời ơi” chỉ dân teen mới hiểu. Cười chảy nước mắt với những tình huống cực kỳ hài hước. Chap 1-2 Chap 3-4 Chap 5 Chap 6 Chap 7-8 Chap 9 Chap 10 Chap 11-12 Chap 13 Chap 14-15 Chap 16 Chap 17 Chap 18 Chap 19 Chap 20 Chap 21 Chap 22 Chap 23 Chap 24 Chap 25-26 Chap 27-28 Chap 29 Chap 30 Chap 31-32 Chap 33-34 Chap 35 Chap 36 Chap 37 Chap 38 Chap 39 Chap 40 Chap 41 Chap 42-44 Chap 45